Ký ức Parkson (kỳ 4): Khi Parkson rời đi — hai loại tài sản của người kinh doanh

Cửa hàng trong ảnh này không còn nữa. Và không cách nào lấy lại được.

Biển hiệu SBH Tailor trong Parkson với kệ áo sơ mi và gương thử đồ, 2018
Quầy SBH Tailor trong Parkson, 2018 — nay chỉ còn trong ảnh.

Những năm sau đó, Parkson lần lượt thu hẹp các trung tâm thương mại tại Việt Nam rồi rời hẳn thị trường. Quầy SBH Tailor của tôi cũng khép lại theo.

Ngày dọn quầy, thứ gì tháo ra được thì tháo. Nhưng có những thứ không tháo được: vị trí đắc địa phải mất nhiều năm mới có, dòng khách quen đi bách hóa mỗi cuối tuần, và cảm giác đứng tên mình cạnh những thương hiệu quốc tế.

Hai loại tài sản

Mất cửa hàng, tôi mới phân biệt rạch ròi được hai loại tài sản:

Tài sản đi thuê — mặt bằng, vị trí, dòng khách của người khác. Đẹp mấy cũng có ngày phải trả lại.

Tài sản của mình — tay nghề, quy trình, dữ liệu khách hàng, thương hiệu. Những thứ này, đóng cửa hàng cũng không mất.

May mắn của tôi là khi Parkson rời đi, phần “tài sản của mình” đã đủ dày: nghề may vẫn đó, khách quen vẫn tìm đến, xưởng vẫn chạy. Chiếc quầy 240cm mất đi — nhưng mọi thứ làm nên chiếc quầy ấy thì còn nguyên.

Câu hỏi cho người đang kinh doanh

Nếu bạn đang kinh doanh trên nền tảng của người khác — mặt bằng vàng, sàn thương mại điện tử, một kênh mạng xã hội duy nhất — thì câu hỏi đáng ngồi xuống trả lời là: nếu ngày mai nền tảng ấy biến mất, mình còn lại gì?

Tôi đã phải trả lời câu hỏi đó khi Parkson đóng cửa. Câu trả lời trở thành SBH Tailor hôm nay — kỳ cuối tôi kể nốt, bằng hai tấm ảnh cách nhau 8 năm.


Bài viết của Nguyễn Minh Tiền — nhà sáng lập SBH Tailor, 18 năm gắn với nghề áo sơ mi và đồng phục. Ảnh trong bài là tư liệu gốc năm 2018 của SBH Tailor.

👉 Đọc từ đầu chuỗi: Kỳ 1 · Kỳ 2 · Kỳ 3